Vietnamese

AddThis Social Bookmark Button

Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc “be their voice” của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

Nói tới đó như có cái gì nghẹn trong cổ họng, Loan bật khóc lớn tiếng. Thu cũng không cầm được nước mắt. Hai đứa trẻ ôm nhau khóc thảm thiết. Tuấn cũng đau xót không kém, nghĩ thấy mình vô lý quá. Nếu hai cô bỏ nghề này thì làm sao mà sống? Trong dòng miên man suy nghĩ chợt Tuấn nảy ra một ý định. Hay là dẫn hai cô trốn về trại tị nạn ở rồi sẵn giúp cho mọi người trong trại luôn. Một công hai chuyện, vừa đổi đời cho hai cô vừa san sẻ tình thương với mọi người mà bấy lâu nay hai cô chưa từng có. Nghĩ đến đây Tuấn vui mừng đề nghị:

Read more...

AddThis Social Bookmark Button

Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc “be their voice” của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

...

-   Tôi xin lỗi ông. Hay là ông kể chuyện của ông cho tôi nghe đi.

Tuấn lấy giấy lau nước mắt và nói:

-   Chuyện của tôi à … đâu có gì đáng nói đâu. Tôi đang làm việc thiện nguyện cho trại tị nạn Việt Nam ở gần đây. À! nãy giờ nói chuyện mà tôi vẫn chưa biết tên cô là gì ? Tôi tên là Tuấn, còn cô?

-   Thu. Tôi tên là Thu.

Tuấn lẩm nhẩm trong đầu … Thu … Thu … rồi nói:

-   Mình làm bạn với nhau được không Thu?

Châm điếu thuốc hút. Thu ngạc nhiên, với giọng run run nói:

-   Bạn! ông muốn làm bạn với tôi à? Con người của tôi đâu có xứng đáng với ông. Tôi đâu có gì đáng quý để cho ông. Ân huệ tối hôm nay ông cho tôi là quý báu lắm rồi. Suốt cuộc đời của tôi từ khi tám tuổi, chưa bao giờ có được một tình thương dù chỉ là một tình thương bố thí. Ông … ông là Thượng Đế của tôi ….

Read more...

AddThis Social Bookmark Button
Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc “be their voice” của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

...

-   Tự nhiên …..

Thu cầm lấy điếu thuốc châm lửa hút, rít một hơi dài vừa nhả khói ra vừa khơi chuyện nói. Tuy rằng cách tiếp chuyện hời hợt gượng ép của anh chàng này nhưng không làm cho Thu nản chí vì từ nhỏ Thu đã quen rồi. Thu đã gặp rất nhiều người khác nhau nhưng đều giống nhau một điều là bỏ tiền mua vui thì họ đâu cần phải lịch sự đàng hoàng với những người như Thu, gái giang hồ mà. Nếu họ biết tội nghiệp những đứa trẻ như Thu thì họ đâu có tới đây, đằng này họ tới đây để mua vui trên thân xác của những đứa trẻ bất hạnh đáng con đáng cháu của họ thì còn gì nhân tính của một con người chứ đừng nói gì đến phẩm cách của một người đàn ông đã có tuổi huống gì từ trước đến nay Thu chưa bao giờ gặp được một người đàn ông có chút nhân tính. Trong tâm trí, trong cặp mắt của Thu tất cả mọi người đàn ông đều là dã thú không có tính người cho nên Thu không mong gì ở sự đối đãi lịch sự, đàng hoàng nơi họ. Tiền trao cháo múc vậy là xong.

Read more...

AddThis Social Bookmark Button

Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc “be their voice” của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

Ba ơi! Ba ở đâu …. Mẹ ơi! Mẹ ở đâu ……..

Càng về tối, cảnh vật ở đây càng thêm nhộn nhịp. Những chiếc xe thồ, xe tuktuk nối đuôi nhau chạy dài theo con đường dẫn đến công viên TàMưn. Hai bên đường san sát những quán bia, càfê với những tiếng rao mời khách của các cô tiếp đải viên càng làm cho khu phố về đêm càng thêm vui nhộn. Dưới ánh đèn vàng loe lói, kẻ qua người lại tấp nập từ mọi nơi trên thế giới kéo về đây ăn chơi vui hưởng. Một khúc đường dài chưa tới một kilô mét mà không thiếu một chứ ăn chơi sa xỉ nào. Từ xì ke ma túy cho đến rượu chè cờ bạc không thứ gì không có nhưng cái mà đa số dân mày râu quy tụ về đây đông nhất là thú trăng hoa với các em bé dưới tuổi vị thành niên thậm chí có nhiều em mới chỉ tám chín tuổi mà họ khó tìm thấy được ở nơi khác trên thế giới … Campuchia.

Read more...

AddThis Social Bookmark Button

Sau khi trở về từ Campuchia, thỉnh thoảng tôi như người... mất hồn!  Thật ra hồn của tôi chẳng mất đâu cả - tôi có cho ai, có tặng ai, hay bị ai đánh cắp đâu mà mất - chỉ là trí óc đôi khi cứ lâu lâu lại "bay về" bên Campuchia với các em!  Sau 10 năm sống và làm việc với các em, bạn có thể nói tôi đã bắt đầu "chai đá" với những chuyện "kinh hoàng" đó.  Nó không còn làm cho tôi phải "sốc" - nhưng mỗi khi trở về từ Campuchia và tận mắt thấy lại "những điều trông thấy mà đau đớn lòng" (Nguyễn Du - Truyện Kiều) đó tôi lại chạnh lòng chua xót.  Và những ngày sau đó tôi thường hay mất ngủ - mặc dù tôi đã là người ngủ rất ít - chỉ khoảng 4 đến 5 tiếng một đêm!

Read more...

AddThis Social Bookmark Button
Lm Martino Nguyễn Bá Thông - 04/06/2009

Sau khi 5 bài viết đầu tiên được trình làng, thì tôi bắt đầu nhận được một số email "phàn nàn" là các câu chuyện của chuyến đi năm nay không "hấp dẫn" bằng của năm trước! Trời, tôi có phải là... thám tử đâu mà chuyện nào cũng ly kỳ hấp dẫn hả bạn?! Vả lại, mục đích của những chuyến đi tôi thực hiện đâu nhằm tạo ra những câu chuyện hấp dẫn -nó chỉ là yếu tố phụ thêm, xảy đến trong quá trình tôi thực hiện "các chuyến đi", cho dù có thể đó cũng là một phần lý do khiến bạn chú ý theo dõi chuyên mục này. Ngòai ra, như tôi đã từng nói "các câu chuyện có thật này chỉ thật khoảng 80% thôi - tôi đã phải cắt đi khoảng 20% rồi, vì có những điều tôi không nên kể trong câu chuyện, có thể vì nó riêng tư, có thể vì nó chỉ thoả mãn sự tò mò của bạn mà không liên quan đến mục đích của tôi khi viết câu chuyện đó! Thế nhé, coi như tôi đã trả lời câu hỏi của nhiều bạn sau khi đọc chuyện thứ 4 " chuyện không thể tin được", khi bạn hỏi "cha có thể cho biết là trong 2 tiếng đó, cha đã nói gì với hai cô bé?"

Read more...

AddThis Social Bookmark Button

Trước khi kể tiếp cho bạn nghe các câu chuyện còn lại ở Campuchia, tôi mời bạn trở ngược lại Việt Nam một chút - Mời bạn cùng tôi ghé chơi trên mảnh đất đã từng là nơi chôn xác kẻ chết - nghĩa trang Tân Quy. Nhưng bây giờ nó đã trở thành "khu vực giải toả" (chưa biết để làm gì) và được bao quanh bốn phía bằng các tấm tôn. Chúng ta sẽ đến thăm những người bạn của một "người Công Giáo" vô gia cư!

Read more...

AddThis Social Bookmark Button
Người viết: Lm Martino Nguyễn Bá Thông - N.H.N                                              11/03/2009

Lại... Một Chuyến Ði

Chuyện thứ 4 - Không thể tin được! (phần II)

Chuẩn Bị:

Trưa chiều hôm đó tôi thật sự phát bệnh vì cảm nắng, và cảm thấy kiệt sức, một phần vì ấn tượng của chuyện vừa xảy ra lúc sáng. Ôi Campuchia! Một đất nước chứa đựng công trình kì vĩ uy nghiêm bậc nhất từ bàn tay con người xây dựng, đồng thời cũng là nơi mà sự khốn nạn bệnh họan hiện diện khắp nơi, và thậm chí đã len lỏi vào mối quan hệ cao đẹp nhất của con người: tình mẫu tử...

Sau bữa cơm chiều tôi phải xin anh Thông hai viên thuốc chống nhức đầu. Tôi đọc kinh sáng soi truớc khi xuất phát, xin Chúa giúp đỡ tôi. Tôi không muốn vì ngu ngốc hay vì mất kiềm chế mà làm lộ ra thân phận của anh, để có thể gây nguy hiểm cho anh. Nhiều người đang cần anh gấp trăm gấp ngàn lần số những người cần tôi. Vả lại, lúc nào tôi cũng có thể chạy ra được, còn anh là người dấn thân vào đó. Có lẽ Chúa đã nhận lời tôi, sau này anh là tôi đã nhập vai rất đạt, đúng điệu một hướng dẫn viên "cao cấp" vì tiếng "Sir" lúc nào cũng ở đầu môi.

Read more...

AddThis Social Bookmark Button

Người viết: Lm Martino Nguyễn Bá Thông - N.H.N                                              04/03/2009

Lại... Một Chuyến Ði

Chuyện thứ 4 - Không thể tin được! (phần 1)

Bạn thân mến, như đã nói thêm trong các bài chia sẻ ngắn của các chuyến "bay đêm" là tôi về Việt Nam và Campuchia có "công việc" của nhóm "Một Thân Hình" - website http://ww Save w.onebodyvillage.org/. Còn các chuyến "bay đêm" chỉ các chuyến đi thêm của cá nhân tôi! Hy vọng vừa giúp được một ai đó và tạo cơ hội cho các bạn trẻ tại Việt Nam có cơ hội cảm nhận được hạnh phúc của sự... cho đi!

Chính vì thế, tôi không thể post "chương trình làm việc" lên mạng như chương trình các chuyến bay đêm!  Những lúc bạn gọi điện thoại cho tôi mà bị "tò tí te" có nghĩa là tôi đang "ngoài vùng phủ song" của Việt Nam và đang "xuất ngoại" nhé! Xin lỗi bạn - không thể cho bạn biết lúc đó tôi đang ở đâu được! Giờ đây khi đã xong, tôi bắt đầu kể cho bạn nghe đây!

Mời bạn vào bài đầu tiên qua ngòi bút của người em họ mà tôi dẫn đi Campuchia chung với tôi nhé!

Read more...

AddThis Social Bookmark Button

Người viết: Lm Martino Nguyễn Bá Thông - N.H.N                                              03/03/2009

Lại... Một Chuyến Đi: Chuyện thứ 3 - Có Chăng Một Tình... Mẫu Tử?

13 giờ trưa mùng một Tết, bố mẹ tôi và tôi về đến Sài Gòn sau khi đi "ăn tết" với đại gia đình từ ngày 28 Tết! Đường Sài Gòn trống rỗng! Bố mẹ tôi cùng các Cậu đi chúc tết các người thân quen. Riêng tôi xin phép về khách sạn - giặt quần áo và chuẩn bị cho hành trình "lang thang đêm mùng một!" và nối tiếp nó với hành trình Campuchia vào rạng sáng mùng 2 Tết!

Sau khi đã chuẩn bị xong cho hai chuyến đi, tôi mở computer trả lời email! Thấy nick của cô bạn "phóng viên" vẫn còn sáng! Nghĩ là cô đang... trực, nên tôi nhắn tin hỏi thăm. Không ngờ, cô báo sắp sửa ra trực và rủ tôi đi thăm các người "con nuôi" của cô bên quận 4! Thế là chỉ một tiếng sau, hai chúng tôi len lỏi vào những khu nhà ổ chuột... Vừa thắng xe trước nhà, mọi người nhìn chúng tôi "tò mò". Vũ nói nhỏ:

- Vũ thì "nhẵn mặt" ở đây rồi, người ta nhìn là nhìn Thông đó!

Tôi cười không nói gì, vì trên đường đi đến đây Vũ đã kể cho tôi nghe câu chuyện của ba chị em mà chúng tôi đến thăm. Và đây là lời của cô bạn Phạm Vũ:

Gọi các em bằng những cái tên yêu thương của thời thơ ấu là điều duy nhất tôi có thể làm để không vô tình nhân lên nỗi bất hạnh các em đang phải gánh chịu, là một cách để giữ lại lòng tin yêu vào cuộc đời cho Chích Choè, Bé Em và Bé Út...

Mang tên Chích Choè nhưng cô bé đã không nói được nữa từ năm lên 3 tuổi sau một cơn bệnh nặng. Từ đó em nổi tiếng trong xóm vì tính tình khó chịu, hễ không vừa ý là la khóc ầm ĩ. Thế rồi cũng chính nhờ cái tính ấy mà Chích Choè đã mang ra ánh sáng một chuyện động trời.

Read more...