|
Người viết: Lm Martino Nguyễn Bá Thông - N.H.N 03/03/2009
Lại... Một Chuyến Đi: Chuyện thứ 3 - Có Chăng Một Tình... Mẫu Tử?
13 giờ trưa mùng một Tết, bố mẹ tôi và tôi về đến Sài Gòn sau khi đi "ăn tết" với đại gia đình từ ngày 28 Tết! Đường Sài Gòn trống rỗng! Bố mẹ tôi cùng các Cậu đi chúc tết các người thân quen. Riêng tôi xin phép về khách sạn - giặt quần áo và chuẩn bị cho hành trình "lang thang đêm mùng một!" và nối tiếp nó với hành trình Campuchia vào rạng sáng mùng 2 Tết!
Sau khi đã chuẩn bị xong cho hai chuyến đi, tôi mở computer trả lời email! Thấy nick của cô bạn "phóng viên" vẫn còn sáng! Nghĩ là cô đang... trực, nên tôi nhắn tin hỏi thăm. Không ngờ, cô báo sắp sửa ra trực và rủ tôi đi thăm các người "con nuôi" của cô bên quận 4! Thế là chỉ một tiếng sau, hai chúng tôi len lỏi vào những khu nhà ổ chuột... Vừa thắng xe trước nhà, mọi người nhìn chúng tôi "tò mò". Vũ nói nhỏ:
- Vũ thì "nhẵn mặt" ở đây rồi, người ta nhìn là nhìn Thông đó!
Tôi cười không nói gì, vì trên đường đi đến đây Vũ đã kể cho tôi nghe câu chuyện của ba chị em mà chúng tôi đến thăm. Và đây là lời của cô bạn Phạm Vũ:
Gọi các em bằng những cái tên yêu thương của thời thơ ấu là điều duy nhất tôi có thể làm để không vô tình nhân lên nỗi bất hạnh các em đang phải gánh chịu, là một cách để giữ lại lòng tin yêu vào cuộc đời cho Chích Choè, Bé Em và Bé Út...
Mang tên Chích Choè nhưng cô bé đã không nói được nữa từ năm lên 3 tuổi sau một cơn bệnh nặng. Từ đó em nổi tiếng trong xóm vì tính tình khó chịu, hễ không vừa ý là la khóc ầm ĩ. Thế rồi cũng chính nhờ cái tính ấy mà Chích Choè đã mang ra ánh sáng một chuyện động trời.
|